vancouver 1

Định cư Canada: Cuộc sống của tôi ở Vancouver

Vancouver có một loại cây dại, mọc ven đường. Cứ đến xuân là cây lại ra hoa vàng 4 cánh. Nhìn cành cây khẳng khiu, trơ lá, lại đầy hoa vàng rực rỡ, tôi nhớ cây mai Việt nam da diết. Vì vậy, tôi gọi đó là mai Canada.

Năm nay là cái Tết thứ hai tôi xa nhà. Mọi bỡ ngỡ đã đi qua, cho nên năm nay tôi quyết định “enjoy tết Canada”. Nhớ những ngày xuân ở Sài Gòn, tôi nhớ cái không khí rộn ràng suốt từ 23 cho đến ngày 30 Tết. Nhà nhà mua sắm, người người chạy đi chạy lại tất bật. Còn tôi thì chẳng mấy khi ở nhà. Thanh niên ham vui nên việc nhà thì nhác, việc chú bác thì siêng. Tôi cứ lo chạy ngoài đường, bù khú với bạn bè để tận hưởng mấy ngày xuân, để việc nhà cho bố mẹ lo. Năm nay ăn Tết xa nhà, tôi lại lao vào bếp núc, nhà cửa.

Tết Tân Mão rơi vào thứ 4, mọi người đều đi làm. Tôi làm ca đêm nên mọi chuyện mình lo chứ ai nữa . Đầu tiên, tôi đi chợ với người dì. Sau đó, hai dì cháu bắt đầu luộc măng, kho cá, làm một nồi thịt kho trứng. Thú thật với độc giả, tôi là đứa vụng tay vụng chân, cho nên tôi sợ cái việc nấu nướng lắm. Nhưng thấy dì tôi phải xin nghỉ việc, “call in sick”, để nấu cơm cúng ông bà, thì làm sao tôi nẳm dài coi ti vi cho được? Thế là làm lính cho dì sai. Cắt hành, thái rau, thai thit, luộc măng … Vừa làm hai dì cháu lại vừa bàn chuyện xuân. Tôi thì rành về Internet, mỗi ngày vẫn đọc báo VnExpress, tôi cập nhật chuyện xuân Việt Nam cho dì và bà ngoại nghe.

Là lính mới từ Việt Nam sang Vancouver, nên chuyện hàng xóm biết cũng nhiều, tôi kể chuyện mấy cái Tết năm trước cho mọi người. Nhắc đến không khí Tết quê nhà cũng là cách để mình đỡ nhớ quê hương. Không khí gia đình có ba bà cháu bỗng trở nên ấm cúng. Nhờ vào bếp mà tôi học được cách làm giò thủ, làm nem, và đặc biệt làm làm bánh ích. Tôi chưa bao giờ nghĩ có ngày mình lại ngồi lau từng cái nải chuối, gói từng cái bánh ích như Tết năm nay! Nhìn thì dễ nhưng chật vật lắm tôi mới gói được một cái bánh cho đẹp. Thú thật là tôi cũng chưa nếm qua cái bánh mình gói, nhưng chỉ cần nhìn cái bánh mới luộc, còn bốc khói là đã thấy sướng, thấy đã thì thành quả lao động của mình.

Có lẽ cho đến bây giờ, nhiều người trong nước, vẫn nghĩ ngày Tết nước ngoài chắc hẳn là buồn và thiếu nhiều thứ. Nhưng tôi xin chia sẻ cảm giác của riêng tôi là rất ấm cúng. Ấm cúng bởi vì người Việt xa nhà không có nhiều thời gian cho mấy ngày xuân. Ấm cúng vì mọi người đều cố gắng giữ gìn truyền thống dân tộc. Cho nên có một ngày nghỉ, mọi người cố gắng tận hưởng ngày Tết dân tộc. Bàn thờ ông bà không thiếu món gì, từ bánh chưng đến bánh tét, củ kiệu đến dưa mắm, thậm chí là có cả cành mai vàng. Mai này là mai thật 100% nha quý vị, mà tôi lại chẳng mất tiền mua.

Không biết những nơi khác thế nào, nhưng ở Vancouver có một loại cây dại, mọc ven đường. Cứ đến xuân là cây lại ra hoa vàng 4 cánh. Nhìn cành cây khẳng khiu, trơ lá, lại đầy hoa vàng rực rỡ, tôi nhớ đến cây mai Việt nam da diết. Vì vậy mà tôi gọi đó là mai Canada. Dì tôi kể cũng một mùa xuân cách đậy mấy năm, dì lái xe trên dường đi làm về thì phát hiện ra. Dì về nhà, lấy cái cưa, chạy xe đến đó, ngó trước xem có ai không, rồi mới dám cắt. Phải làm thật nhanh, gọn, nếu không có người gọi police là phiền. Ai ở Canda thì hiểu điều này. Tuy là cây dại nhưng chỉ có City Hall mới được cắt, người dân thường đụng vào là coi chừng rắc rối. Và từ đó đến nay, năm nào nhà tôi cũng có cây mai trên bàn. Thậm chí cắt thật nhiều để chia cho những gia đình khác.

Để kết thúc bài viết vể cuộc sống tại Vancouver, tôi xin tặng quí độc giả bức ảnh áo dài. Lý do tôi nhắc đến áo dài, vì đó là biểu tượng của Tết Việt Nam. Người nước ngoài khi thấy áo dài là họ nghĩ ngay đến 2 sự kiện quan trọng của người Việt: Thứ nhất là đám cưới và thứ hai là Tết Holiday!

Tôi dạo internet, đọc khá nhiều báo xuân trong nước, lên facebook, xem rất nhiều hình bạn bè du xuân. Nhưng điều làm tôi buồn là trong cái xuân rộn ràng ở Sài Gòn, giữa con đường hoa Nguyễn Huệ rạng rỡ, lại quá hiếm những tà áo dài. Trong khi nơi chốn xa xôi, gia đình tôi vẫn dạy con cháu ngày Tết là phải mặc áo dài đi chùa, mặc áo dài chúc tết. Các em gái tôi rất vui, rất háo hức đến ngày Tết để được mặc chiếc áo dân tộc. Thậm chí, tụi nhỏ còn bắt cha mẹ chúng phải ăn mặc chỉnh tề, áo dài khăn đống để đón xuân. Một chút đượm buồn mong khán giả chia sẻ, để nhắc nhở những ai vô tình quần là áo lụa, model, chơi đồ brand name, mà quên đi chút tâm hồn người Việt.

Cảm ơn bạn (giấu tên) đã chia sẻ kinh nghiệm sống tại Vancouver, Canada

Du học VIP

Các bài đã đăng